Khấu hao tài sản là việc phân bổ một cách có hệ thống giá trị của tài sản cố định vào chi phí sản xuất kinh doanh trong suốt thời gian sử dụng hữu ích của tài sản đó. Theo Thông tư 45/2013/TT-BTC và các văn bản sửa đổi, doanh nghiệp Việt Nam phải trích khấu hao tài sản cố định theo một trong ba phương pháp: khấu hao đường thẳng, khấu hao theo số dư giảm dần có điều chỉnh, hoặc khấu hao theo sản lượng. Phương pháp khấu hao đường thẳng được sử dụng phổ biến nhất, trong đó mức khấu hao hàng năm được tính bằng nguyên giá chia cho thời gian sử dụng. Mỗi loại tài sản có khung thời gian khấu hao quy định riêng: nhà cửa từ 6-25 năm, máy móc thiết bị từ 5-15 năm, phương tiện vận tải từ 6-10 năm, thiết bị văn phòng từ 3-8 năm. Doanh nghiệp phải đăng ký phương pháp khấu hao với cơ quan thuế và không được tự ý thay đổi. Chi phí khấu hao được hạch toán vào các tài khoản chi phí (627, 641, 642) và ghi có tài khoản 214 (hao mòn tài sản cố định). Về mặt thuế, chi phí khấu hao là khoản chi được trừ khi tính thuế thu nhập doanh nghiệp, với điều kiện tài sản được sử dụng cho hoạt động sản xuất kinh doanh và mức khấu hao không vượt quá mức quy định. Đối với ngành xây dựng và sản xuất, khấu hao tài sản chiếm tỷ trọng lớn trong cơ cấu chi phí. Kế toán cần lập bảng tính khấu hao chi tiết, theo dõi từng tài sản, cập nhật khi có tài sản mới hoặc thanh lý. Việc tính khấu hao chính xác ảnh hưởng trực tiếp đến lợi nhuận báo cáo, nghĩa vụ thuế, và giá trị tài sản ròng trên bảng cân đối kế toán của doanh nghiệp.